Chàng sinh viên 2 năm đi nhặt 3.000 xác thai nhi

29/10/2018 10:03

Chỉ trong vòng 2 năm, A. – một tình nguyện viên 20 tuổi, sinh viên của một trường Y tại Hà Nội đã thu nhặt được trên 3000 xác thai nhi bị vứt bỏ tại các cửa phòng khám.

Con số kinh hoàng này được A tin rằng, đó chỉ là một phần rất nhỏ trong số hàng nghìn ca nạo phá thai khác tại các thành phố lớn như Hà Nội.

A. cũng đã dành cho PV một cuộc trò chuyện để kể về hành trình đi nhặt xác thai nhi của mình.

Người ta nói tôi là một kẻ điên, một kẻ tâm thần

Người ta nói tôi bị điên, bởi chỉ có người điên mới đi nhặt những thứ người khác bỏ đi. Đầu tiên tôi chỉ im lặng. Rồi họ hỏi tôi rằng, “người ta trả lương cho mày bao nhiêu?”.Tất nhiên tôi không nhảy lên phản ứng lại. Tôi nói, mình làm vì chữ tâm.

Đó là điều thật lòng nhất tôi nói từ tận tâm can mình.

chang sinh vien 2 nam di nhat 3.000 xac thai nhi hinh anh 1

Có một điều gì đó thôi thúc tôi phải như làm thế. Tôi không thể kìm lòng nổi khi chứng kiến cảnh một cái gì đó như con ếch bị chặt ra từng khúc với máu me bầy nhầy. Chúng bị vứt bỏ hết sức tàn nhẫn vào nhà vệ sinh của phòng khám. Tôi sốc thực sự. Nhưng tôi chỉ thấy một sự tổn thương chứ không hề sợ hãi.

Bạn biết không? Đó là một thai nhi đỏ hỏn không còn nguyên vẹn. Chúng bị cắt ra thành từng mảnh.

Và, tôi quyết định làm cái chuyện quái gở mà ít ai dám. Đó là nhặt và chôn cất xác thai nhi.

chang sinh vien 2 nam di nhat 3.000 xac thai nhi hinh anh 2

“Mùi xộc lên nồng nặc, tôi ngất đi nhiều lần”

Tất nhiên, công việc này thực sự không dễ dàng. Ngày đó, tại một phòng khám tư ở Nam Định, tôi đã quyết định xin xác những thai nhi ấy về chôn cất. Khi quyết định làm công việc này, tôi phải tự làm tất cả. Đi đến đâu, gặp nhà nào đang xây dựng tôi lại xin một ít cát, một ít xi măng, gom góp để “xây nhà” cho các con.

Dù rằng các bé đã bị tước đi sự sống nhưng tôi vẫn mong các con có chốn an nghỉ đàng hoàng tử tế thay vì những ống cống ô uế hay những bọc ni lông chứa đầy rác thải.

Đến năm 2016, tôi bắt đầu hành trình tìm kiếm các thai nhi xấu số tại Hà Nội. Số tiền 3 triệu bố mẹ cho hàng tháng không đủ, tôi phải mua những chiếc thùng xốp giá 15 nghìn ở chợ để đựng các con.

Vào những ngày tháng 8, tháng 9 nóng nực phải cần đến đá để giữ nhiệt. Đá chảy ra ngấm vào xác thai nhi. Chỉ cần đến ngày thứ ba, mùi xác đã bốc lên nồng nặc. Tôi lập tức phải thu xếp mang các con về quê.

Những ngày hết tiền đi xe khách, chở các con bằng xe máy là cách duy nhất tôi có thể làm. Ròng rã 3 ngày một lần, tôi chở các con về quê chôn cất; đến 8 giờ tối lại vòng lên Hà Nội để chuẩn bị cho buổi học hôm sau.

Sau này, nhờ một nhóm tình nguyện tài trợ cho một chiếc tủ lạnh, việc bảo quản xác thai nhi cũng trở nên thuận lợi hơn rất nhiều. Cứ chờ khi đủ số lượng, tôi lại thuê xe chở các con về quê chôn cất.

chang sinh vien 2 nam di nhat 3.000 xac thai nhi hinh anh 3

Tôi không nhớ mình đã ngất đi bao nhiêu lần mỗi khi làm công việc này. Có những hôm mùi xác bốc lên nồng nặc do để quá lâu khiến tôi cứ thế lịm đi. Cho đến khi tỉnh dậy tôi mới biết mình đã bị ngất. Sau đó, tôi lại phải lấy một cái rổ úp lên, chờ trấn tĩnh rồi mới có thể tiếp tục tắm cho các con.

Cũng có những lần vừa cầm túi ni lông từ xe rác tôi mới biết tay mình bị chảy máu. Đó không phải là máu chảy ra từ xác thai nhi. Đó là máu của tôi do bị kim tiêm vứt chung đâm trúng. Tôi cũng từng sợ hãi tới mức phải đi xét nghiệm. Thật may, kết quả tôi không mắc phải bệnh gì. Tôi cứ thế tiếp tục cuộc hành trình đi nhặt xác.

Chưa đầy 1 tháng với hơn 350 cháu

Những ngày cuối năm này chính là “mùa phá thai”. Một ngày, tôi nhặt được không dưới 10 cháu chỉ tính riêng khu vực Bệnh viện Phụ sản Hà Nội. Con số ấy vẫn đang tiếp tục tăng lên. Vào ngày cuối cùng của tháng 10 có lẽ nó sẽ ở mức 400 cháu.

Tôi thấy đau lòng nhiều hơn khi cuốn số - cái mà tôi thường gọi là “sổ Nam Tào”– vẫn tiếp tục bị lấp đầy bởi những con số. Đó thực sự là một con số khủng khiếp.

Trong suốt hai năm qua, chỉ có duy nhất một ngày tôi không nhặt được xác thai nhi nào. Đó có lẽ là ngày tôi cảm thấy hạnh phúc nhất.

Nhưng, vẫn còn hàng nghìn túi rác, hàng nghìn mạng sống vẫn đang từng ngày bị vứt bỏ. Tôi càng không thể cho phép mình chỉ biết đứng nhìn. Tôi cảm thấy bàng hoàng khi nghe thấy một người trong phòng khám nói rằng, nhiều người thường thu gom xác thai nhi vào những chiếc bao cỡ lớn để đem về cho… lợn ăn. Tôi thật không dám tưởng tượng ra cảnh đó.

Tôi chỉ biết ngày ngày đi bới rác; cứ thế từ 5 giờ chiều tới tận đêm khuya. Với những cháu nhỏ khi mang về tôi thường đặt ngay vào tủ để khi gỡ ra gói ghém sẽ không bị thất lạc các bộ phận. Đối với những cháu lớn hơn, còn nguyên hình dạng, tôi sẽ tắm rửa sạch sẽ cho các con, bọc vải rồi bỏ vào tủ bảo quản.

Bản thân tôi nghĩ rằng mình sống ở đâu cũng được. Nhưng vì các con tôi phải tìm một căn phòng rộng rãi hơn để đặt tủ lạnh. Tất nhiên, những việc làm này đều phải làm âm thầm, bởi nếu để lộ, chắc chắn tôi sẽ không còn nổi một chỗ để ở.

“Nhiều người nghi ngờ vì tôi thậm thụt như buôn ma túy”

Tôi may mắn vì tìm được những người bạn cùng có nhiều trăn trở. Họ đồng hành cùng tôi hàng ngày đi bới nhặt xác rồi đem về một điểm tập kết. Có những đêm bốn đứa thập thò đưa nhau những túi ni lông màu đen rồi nhanh chóng rời đi ngay sau đó. Đã có nhiều người nghi ngờ chúng tôi rằng “Bọn này làm gì mà thậm thụt như buôn ma túy?”.

Thực ra, không phải phòng khám nào cũng sẵn sàng cho chúng tôi mang những xác thai nhi ấy đi. Có nơi không những không cho còn buông nhiều câu nặng nề. Tất nhiên, những câu nói ấy không thể làm tôi lung lay. Tính đến giờ, chúng tôi đã nhặt được trên 3000 cháu.

chang sinh vien 2 nam di nhat 3.000 xac thai nhi hinh anh 4

Trong balo của tôi lúc nào cũng có một chiếc bình ô xy để sẵn sàng hỗ trợ khi gặp những trường hợp còn hi vọng sống sót. Trên hành trình nhiều tháng trời, đã có lần tôi mừng thầm khi nhặt được bé còn cơ hội sống. Tôi cùng các bạn lập tức đưa bé vào bệnh viện để cấp cứu. Tuy nhiên, có bé chỉ sống được một ngày, nhiều nhất cũng chỉ được một tuần.

Thật khó cầm lòng khi phải chứng kiến những cảnh như thế. Tôi thấy mình thật bất lực. Nhưng dù không thể cho các con một lần được sống, tôi vẫn hi vọng các con có một chỗ nghỉ an toàn.

Những điều đó chúng tôi vẫn tiếp tục làm. Nhưng con số hơn 3000 thai nhi bị vất bỏ vẫn chưa thể dừng lại. Chúng vẫn đang tiếp tục tăng lên. Từng ngày.

Nguồn: Vietnamnet.vn

Clip đang được xem nhiều nhất: Myanmar - Việt Nam: Ăn miếng trả miếng, tiếc nuối mất bàn thắng (AFF Cup)