Đức Phật: Sống ở đời, phải biết mình là ai

06/12/2018 11:21

Sống ở đời, quan trọng nhất là nhận ra mình là ai, mình đang đứng ở đâu.

Con chim đến sớm nhất là con bắt được sâu. Nhưng con chuột đến thứ hai mới là con ăn được phô mai. Vấn đề bạn phải biết mình là chim hay chuột.

Trên đời này có những kẻ chỉ thích ăn của người chứ không biết cho đi nghĩa là gì. Thích được nhận từ người khác, thích chẳng phải làm gì cũng được hưởng. Nhưng tới lúc có người nhờ vả kẻ đó lại trốn lối này tìm lối nọ để khước từ.

Trên đời này lắm kẻ ảo tưởng sức mạnh chuyên rao giảng mơ ước ngày này mình sẽ trở thành ông nọ ngày sau mình sẽ trở thành bà kia. Họa mi hót thì hay lắm chuyên nghiệp lắm nhưng không chịu làm, lười chảy thây ra. Thì mãi mãi 10 năm 20 năm sau vẫn giậm chân tại chỗ.

Trên đời này cũng có quá nhiều kẻ tự ti. Chưa làm gì đã sợ, hơi một tí, là sợ rúm đít vào. Không dám mạo hiểm không dám tiến lên không chịu cố gắng. Ơ hay, khi bạn nghĩ bản thân mình thua kém người khác tức là bạn đã tự xếp mình ở phía sau.

Trên đời này, kẻ sống tiêu cực cũng nhiều vô số kể. Lúc nào cũng chỉ nghĩ đến những điều tồi tệ đến với mình. Ơ kìa, sống không tích cực không vui tươi lên thì đời mình khổ là phải rồi.

Cuộc sống có bao giờ dễ dàng với ai đâu. Làm gì, nói gì cũng phải ngẫm nghĩ, hành xử cho chuẩn. Mọi chuyện đừng nên hấp tấp mà hỏng việc. Đối nhân xử thế phải tùy theo từng người: Thẳng thì ta nói thẳng, ưa ngọt thì mình nhẹ nhàng mà hiền quá bắt nạt thì mình cũng làm tới luôn.

Đừng sợ hãi quá nhiều cũng đừng lo lắng một bụng đầy làm gì. Cư xử chuẩn mực, nói năng khôn ngoan, ắt đâu sẽ có đó. Đừng nghĩ bản thân là mẹ thiên hạ mà đòi hỏi này kia, đời nó dập ngay. Nhưng chớ có nhu nhược quá, gì cũng gật, gì cũng gật khéo lại hóa con chó lắc lư cái đầu.

Một ngôi chùa trên núi nuôi một chú lừa, mỗi ngày lừa đều ở trong phòng xay thóc lúa vất vả cực nhọc.

Thời gian lâu dần, lừa bắt đầu chán ghét cuộc sống vô vị với cái cối xay. Mỗi ngày nó đều suy nghĩ: “Nếu như có thể ra ngoài xem xét thế giới bên ngoài, không cần kéo cối xay nữa, như thế thật là tốt biết mấy!”.

Không lâu sau, cơ hội đến, vị tăng nhân trong chùa muốn dẫn lừa xuống núi để chở hàng, trong lòng lừa hứng khởi mãi không thôi.

Đến dưới chân núi, vị tăng nhân đem món hàng đặt lên lưng nó, sau đó trở về ngôi chùa. Thật không ngờ, khi những người đi đường trông thấy lừa, ai nấy cũng đều quỳ ở hai bên đường cung kính bái lạy.

Lúc đầu, lừa không hiểu gì cả, không biết tại sao mọi người lại muốn dập đầu bái lạy nó, liền hoảng sợ tránh né.

Tuy nhiên, suốt dọc đường đều như vậy cả, lừa bất giác tự đắc hẳn lên, lòng thầm nghĩ thì ra mọi người sùng bái ta đến thế.

Mỗi khi nhìn thấy có người qua đường thì con lừa lập tức sẽ nghênh ngang kiêu ngạo đứng ngay giữa đường phố, yên dạ yên lòng nhận sự bái lạy của mọi người.

Về đến chùa, lừa cho rằng bản thân mình thân phận cao quý, dứt khoát không chịu kéo cối xay nữa. Vị tăng nhân hết cách, đành phải thả nó xuống núi.

abdd3cb08259a49510cb504af5893974

Lừa vừa mới xuống núi, xa xa đã nhìn thấy một nhóm người đang đánh trống khua chiêng đi về phía mình, lòng nghĩ, nhất định mọi người đến để nghênh đón mình đây mà, thế là nghênh ngang đứng ngay giữa đường.

Thực ra, đó là đoàn người rước dâu, đang đi lại bị một con lừa chắn ngang đường, người nào người nấy đều rất tức giận, gậy gộc tới tấp. Lừa vội vàng hoảng hốt chạy về chùa, khi về đến nơi thì cũng chỉ còn lại chút hơi tàn.

Trước khi chết, nó căm phẫn nói với vị tăng nhân rằng: “Thì ra lòng người hiểm ác đến thế, lần đầu khi xuống núi, mọi người đều cúi rạp xuống lễ bái lạy ta, nhưng hôm nay họ lại ra tay tàn độc với ta”, nói xong liền tắt thở.

Vị tăng nhân thở dài một tiếng: “Thật đúng là một con lừa ngu ngốc! Hôm đó, thứ mà mọi người bái lạy chính là bức tượng Phật được ngươi cõng trên lưng mà thôi”.

photo-1-1494487190939-0-0-314-507-crop-1494487264216

Trong thực tế cuộc sống cũng vậy, nếu như bạn có tiền tài, điều người ta sùng bái chẳng qua là tiền tài của bạn, chứ không phải chính bản thân bạn, nhưng bạn lại ôm ảo vọng rằng họ đang sùng bái mình.

Nếu như bạn có danh vọng, điều người ta tôn kính chẳng qua là danh vọng của bạn, chứ không phải chính bạn, nhưng bạn lại lầm tưởng rằng người khác đang tôn kính mình.

Nếu như bạn có dung mạo đẹp đẽ, điều người ta mến mộ chẳng qua chỉ là dung mạo đẹp đẽ mà tạm thời bạn đang có, chứ không phải chính bạn, nhưng bạn lại hoang tưởng cho rằng người khác đang ngưỡng mộ chính bản thân mình.

Và khi tiền tài, danh lợi, vẻ đẹp của bạn không còn nữa, thì cũng là lúc bạn bị vứt bỏ. Có bao giờ bạn nghĩ đến điều ấy chưa?

Nguồn: Khoevadep.com.vn

Clip đang được xem nhiều nhất: Đức Huy 'nã rocket' tung lưới Malaysia: 'Chảo lửa' Bukit Jalil chết lặng