Nữ sinh Ngoại thương thoát ung thư máu, tiết lộ điều đáng sợ hơn cả đau đớn

12/03/2019 09:41

6 tháng ấy, cô gái trẻ đã nhiều lần thấy cái chết đang đến rất gần, đã chứng kiến và trải qua vô vàn điều ám ảnh nhưng cuối cùng, điều tuyệt diệu đã đến.

Tử vận đã qua, cuộc đời mới đang đến

10 ngày sau khi xuất viện, Nguyễn Thị Vân Anh – nữ sinh ĐH Ngoại thương, người từng mang án tử mắc ung thư máu đã vui vẻ, tươi cười trở lại. Cô bắt xe trở lại Quảng Ninh, Hà Nội để thăm thầy cô, bạn bè tại trường ĐH Ngoại thương.

Vân Anh khoe, cô đã tốt nghiệp ngành Quản trị du lịch khách sạn, tháng 10 tới sẽ được mặc áo cử nhân để nhận bằng.

Vân Anh chia sẻ, ngày 27/2 vừa qua, cô được xuất viện sau 4 lần điều trị hoá chất tại Viện Huyết học – Truyền máu TƯ. Ngày 28/2, cô gái trẻ trải qua 1 đêm dài như cả thế kỷ, thức trắng đợi chờ kết quả xét nghiệm khi có một vài chỉ số không tốt.

Nữ sinh Ngoại thương thoát ung thư máu, tiết lộ điều đáng sợ hơn cả đau đớn

Hình ảnh vui tươi, hồn nhiên của Vân Anh hiện tại

Cuối cùng khi nghe bác sĩ thông báo “lui bệnh hoàn toàn” sau nửa năm điều trị, Vân Anh và bố mẹ như không tin vào tai mình, nước mắt lăn dài vì hạnh phúc. Vậy là tử vận đã trôi qua. Phép màu đã linh nhiệm. Cô gái trẻ sẽ bắt đầu cuộc đời mới, không còn âu lo bệnh tật.

Ngày ra viện, bác sĩ xoa đầu Vân Anh cười tươi: “Thật kỳ lạ, em có lẽ là người duy nhất đánh hóa chất loại nặng 4 lần vẫn không rụng tóc".

“Chưa lúc nào em thấy mình sống trọn vẹn như lúc này. Trước mắt em sẽ nghỉ ngơi, sẽ sắp xếp lại cuộc sống của mình. Kế hoạch bây giờ của em có thể sẽ không giống những người bình thường khác vì em có những góc nhìn khác về ý nghĩa và mục đích của cuộc đời”, Vân Anh chia sẻ.

Vân Anh cho biết, trước đây, cô đặt ra rất nhiều mục tiêu, tốt nghiệp ĐH Ngoại thương rồi đi làm để kiếm được nhiều tiền nuôi em trai, phụng dưỡng bố mẹ luôn là khát khao cháy bỏng nhưng giờ khi đã thoát khỏi cửa tử, với cô chuyện ấy không còn là mục tiêu tối thượng của đời mình.

“Dự định gần của em là sau khi cơ thể hồi phục lại, em muốn tham gia các hoạt động công tác xã hội, được làm những việc thiện nguyện, đặc biệt có thể giúp những bệnh nhân có hoàn cảnh như mình”, Vân Anh bộc bạch.

Từng không biết mình sẽ sống được bao lâu

Tháng 8/2018, ở độ tuổi 21, mọi hoài bão, ước mơ như sụp đổ dưới chân Vân Anh khi bác sĩ thông báo bị ung thư máu (Lơ-xê-mi cấp dòng tủy thể M2). Thời điểm phát hiện bệnh chỉ còn cách tốt nghiệp ĐH 2 tháng.

Nữ sinh Ngoại thương thoát ung thư máu, tiết lộ điều đáng sợ hơn cả đau đớn

Cô gái trẻ từng không biết mình còn sống được bao lâu, giờ đã chiến thắng ung thư

Khi chuyển lên Viện Huyết học – Truyền máu TƯ, lần đầu tiên Vân Anh được một bác tiết lộ: “Tầng này toàn bệnh nhân bạch cầu hết cháu ạ”, rồi anh đứng kế bên chen ngang: “Bác nói luôn là máu trắng cho em nó dễ hiểu”. Căn bệnh lâu nay chỉ được biết đến nhiều qua các bộ phim Hàn Quốc giờ lại vận vào cô. Cô nghĩ, có lẽ mọi người chỉ nói đùa.

Vân Anh kể, giây phút bố đi gặp bác sĩ để nhận thông báo chính thức cảm giác như dài hơn cả thế kỷ.

“Em không thể quên hình ảnh bố đi thẳng qua căn phòng mình nằm, qua rèm cửa, bố khóc, mắt đỏ hoe”, Vân Anh nhớ lại. 3 phút sau, cô Nhung, mẹ Vân Anh cũng vừa đi vừa khóc, ngồi cạnh, cầm tay con gái để nói sự thật.

Khi ấy, Vân Anh đã nghĩ: “Vậy là hết. Mình thật sự bị ung thư rồi”, nhưng rồi nhanh chóng trấn tĩnh phải thật bình tĩnh, tự răn mình không được khóc, không được khóc.

Sau thoáng chốc, Vân Anh thờ thẫn bước ra khỏi phòng, loạng choạng ngoài hành lang lên tầng 8, gọi điện cho chị khóc: “Tại sao lại là em? Ung thư máu là như thế nào? Sao em khổ thế này?”. Sau đó, Vân Anh chạy vào nhà vệ sinh khóc nức nở, tự nhìn mình trong gương và bàng hoàng vô cùng.

Nhưng cô gái trẻ ấy mạnh mẽ đến phi thường. Sau vài phút khóc lóc với muôn vàn câu hỏi ập đến, Vân Anh lau nước mắt, quay lại phòng bố mẹ để cùng đi ăn cơm. Đó cũng là những giọt nước mắt hiếm hoi của Vân Anh trong suốt hành trình 6 tháng điều trị ung thư.

Những ngày đầu khi hay tin mình mắc bệnh, Vân Anh thấy tiếc nuối nhiều điều, tiếc vì đã không ăn uống khoa học, ngủ nghỉ điều độ, tiếc vì không tìm hiểu về phật giáo sớm hơn và hoạt động tình nguyện nhiều hơn.

Ở giây phút sinh tử, cô gái trẻ rất tiếc nuối vì đã không dành nhiều thời gian đi chơi với bố mẹ, gia đình nhiều hơn. Cô cũng tiếc vì chưa tốt nghiệp, chưa được mặc bộ áo cử nhân mơ ước, chưa có người thương yêu, chưa được mặc váy cưới... và chưa biết mình sẽ sống được bao lâu nữa...

Trước đây, Vân Anh luôn tâm niệm không biết bố mẹ, ông bà sẽ còn sống được bao lâu, có thể số lần gặp mặt chỉ còn đếm trên đầu ngón tay nên dù học ở Quảng Ninh nhưng tháng nào, cô cũng bắt xe 5-6 lần về nhà ở Thái Bình để ăn cơm. Nhưng rồi Vân Anh không nghĩ có một ngày, mọi người lại làm điều ngược lại với mình.

Sau này, sau mỗi đợt truyền hoá chất 1 tháng, Vân Anh tranh thủ về nhà nghỉ ngơi 15 ngày. Mỗi lần bước lên xe đi Hà Nội, không ai nói với ai nhưng tất cả đều cảm nhận được sự biệt ly luôn thường trực. Bóng dáng ông nội và cô ruột thẫn thờ nhìn theo chiếc xe khuất dần, tựa như những kí ức cuối cùng.

Suốt nửa năm ở viện, Vân Anh luôn có bố mẹ, chị gái, ông nội và cô ruột ở bên. Cô gái trẻ vô cùng may mắn khi có được tình yêu thương vô bờ bến của gia đình. Đó là người mẹ luôn trìu mến nhìn con, chải tóc cho con, luôn dịu dàng, nhẫn nhịn ngay cả khi con cáu gắt, hay chuyển chủ đề để con vui.

Là người bố nhiều đêm đi bộ 2km để mua đồ ăn cho con gái, là có thể đi bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu để mua những thứ con cần.

Khi biết con bị bệnh, bố mẹ Vân Anh đã bán tất thảy đồ đạc, cửa hàng ở ngay trung tâm TP. Thái Bình, vay mượn thêm nhiều nơi để cùng con lên Hà Nội chiến đấu bệnh tật.

“Phải khẳng định rằng nếu không có bố mẹ tuyệt vời như vậy, có lẽ mình đã chết từ lâu rồi. Hơn nữa mình có một người chị gái đã cùng mình trải qua rất nhiều thăng trầm trong cuộc đời. Chị mình rất mạnh mẽ vậy mà ngày mình bị bệnh, 2 chị em ngồi trên cầu thang im lặng khóc. Chúng mình đã đùm bọc nhau sống một cuộc đời hoàn mỹ”, Vân Anh viết.

Khi đã qua kiếp nạn, Vân Anh lo sợ không thể trả nổi bố mẹ 1 nửa những gì tốt đẹp mà 2 người đã dành cho cô.

Cô cũng khuyên mọi người, hãy dành thời gian để gặp những người bạn yêu quý đi, trước khi người đó chưa biến mất mãi mãi trên cõi đời này.

Điều ám ảnh nhất không phải là đau đớn

Khi được hỏi, điều ám ảnh nhất 6 tháng qua với em có phải là những cơn đau đớn nối tiếp? Giọng Vân Anh liền trùng xuống: “Không chị a”.

Nữ sinh Ngoại thương thoát ung thư máu, tiết lộ điều đáng sợ hơn cả đau đớn

Vân Anh tại thời điểm điều trị tháng 10/2018

“Điều ám ảnh nhất là chứng kiến giây phút cận tử của người khác. 6 tháng qua, em đã chứng kiến rất nhiều. Có hôm nằm ở tầng 8 truyền hoá chất không ngủ được, nghe được tiếng vang lớn từ phòng cấp cứu bên cạnh. Tiếng bác sĩ đếm để giật xung điện, tiếng người nhà bên ngoài khóc lóc, tiếng bước chân rầm rập, tiếng bánh xe kéo thi thể đi ầm ầm. Lúc đó nghĩ mình cũng sắp chết nên em và chị nằm cùng phòng đều im lặng, không ai nói với ai câu nào”, Vân Anh kể lại.

Vân Anh chia sẻ, lần đầu tiên chứng kiến cái chết đang đến gần ngay trước mắt mình là khi nằm ở phòng chờ la liệt bệnh nhân.

“Nhiều người nằm la liệt, người thì cười khỏe mạnh, người thì ốm yếu khóc lóc, ai nấy đều bịt khẩu trang kín mặt, căn phòng không khác nào một nghĩa địa dành cho người sống. Ám ảnh nhất là một chị nằm cạnh giường. Đó là người yếu nhất trong 16 người ở phòng.

Chị chia sẻ về cuộc sống đang hạnh phúc, có chồng và 2 con thơ, chị không muốn chết nhưng nằm trước mặt mình là người phụ nữ gầy còm ốm yếu, thều thào câu được câu chăng. Nhiều lúc bác sĩ vào hỏi thăm chị không thể mở miệng trả lời, nằm bất động và khóc”, Vân Anh nhớ lại.

Cô cũng nhớ như in hình ảnh của bà Năm, bà Tâm, 2 người nằm giường kế bên, đều trạc 60 tuổi. Khi viết lại quãng thời gian nằm điều trị, Vân Anh vẫn không khỏi sững sờ:

Một hôm, bà Tâm co giật, rét run cầm cập. Mọi người phủ hàng tầng chăn dày lên người nhưng bà vẫn co giật liên tục. Mình sốc và bàng hoàng quá, cả 21 năm sống, mình chưa bao giờ chứng kiến những cảnh tượng cận tử khủng khiếp như vậy.

Mình như chôn chân xuống đất. Các y tá bắt đầu vào, khoảnh khắc 5, 6 anh chị kéo giường bà Tâm chạy xồng xộc qua mình, máy trợ thở hòa với tiếng khóc lóc ầm vang của người nhà.

Mình vào nhà vệ sinh cố rửa mặt để tỉnh táo và nói thầm: "Không sao đâu, mày phải bình tĩnh". Và rồi, không bao giờ mình thấy bà Tâm quay lại nữa.

Ngày hôm sau, tầm 23h, bà Năm cũng bắt đầu sốt rét, co giật. Cả phòng đang ngủ lại tức tốc dậy, mặt ai nấy đều sợ hãi, đặc biệt là mình. Lại điệp khúc kéo giường, mọi người chìm dần vào giấc ngủ trong sự hoang mang tột độ. Đến tầm 6h sáng căn phòng tối om tự nhiên sáng đèn, một tiếng người thông báo: "Mọi người dậy truyền thuốc nào, bà Năm đã qua đời rồi...".

Mình tỉnh dậy, sợ hãi xen lẫn sững sờ. Vậy là chỉ còn mỗi mình nằm giữa 2 chiếc giường không người? Lúc ấy mình thực sự đã khóc, ôm con gấu bông được tặng. Mình thầm nghĩ về một kết cục không mấy nhẹ nhàng....

Không ít lần đứng trước cái chết, khoảnh khắc đó mình đã không còn có thể lạc quan được nữa. Thậm chí mình còn cố gắng cầm điện thoại nhắn tin mọi mật khẩu từ số tài khoản ngân hàng, Facebook, Zalo... cho chị gái và dặn kĩ chị phải ghi nhớ. Có lẽ giây phút ấy, mình đã làm chị đau lòng.

Ngoài sự bi quan đó, chuỗi ngày lạc quan vô lo vô nghĩ của mình đã hoàn toàn chấm dứt vào lần cuối cùng điều trị. Trong một ngày không mấy đẹp trời, khi vừa đặt bát cháo sáng lên bàn, mở điện thoại thì tin đầu tiên đập vào mắt mình là thông báo một người anh rất thân từng nằm cùng phòng với mình, vừa qua đời.

Đó có lẽ là khoảnh khắc sốc nhất cuộc đời mình, chỉ mới hôm qua anh còn ngồi đó, bên cạnh mình cười nói vui vẻ kể chuyện, thi thoảng khỏe lại rủ mình đi chơi. Anh mắc ung thư máu dòng L2 đã kháng thuốc vào đợt 3 và dừng đánh hóa chất.

Cuộc nói chuyện cuối cùng anh đã yếu nhưng sau trao đổi về phương pháp điều trị khác, trong ánh mắt anh, mình đã tin rằng qua Tết anh sẽ lên đánh hóa chất tiếp và chưa từng nghĩ anh có thể rời đi nhanh đến vậy.

Từ ngày đó mình trở nên lầm lì và buông thả cảm xúc, không còn lẩm bẩm "Không được khóc" nữa. Mình nhắn tin trong điên loạn xin lại tấm ảnh ở viện của anh. Giờ đây, anh chỉ còn lại trong những bức ảnh và trí nhớ của mình...”

Từng mong được giải thoát

Giống như bao bệnh nhân ung thư máu khác, Vân Anh từng trải qua những tháng ngày đau đớn khủng khiếp khi truyền hoá chất.

Lần đầu tiên truyền hoá chất, đột nhiên Vân Anh thấy nước tắm có mùi tanh khác lạ. Nhìn kĩ, nhận ra máu ở mũi đang tuôn ồ ạt hoà cùng nước vòi sen. Cố trấn tĩnh, Vân Anh rút khăn tắm bịt mũi, ngẩng cổ về phía trước. Một lúc sau máu đông lại. Nhưng đó chưa phải là những chuỗi ngày bi kịch nhất.

“Mình ho khạc ra máu, đau họng nghiêm trọng. Lần bị đau dạ dày, mình vật lộn trên giường đến mức không còn sức để kêu, bố mẹ chạy loạn lên gọi bác sĩ. Mình chỉ lờ mờ thấy bố mẹ mắt đỏ hoe, bác sĩ nhấn bụng hỏi nhưng mình không thể trả lời.

Giây phút đó mình đã nghĩ rằng mình sẽ chết, mình đã cảm nhận được khoảnh khắc chia ly thực sự, cố gắng nhìn bố mẹ lờ mờ như lời chào cuối, thật sự rất buồn. Cho đến bây giờ, hệ lụy của cơn đau đó vẫn còn khiến mình chướng bụng.

Hành trình cận tử, mình cảm nhận về cái chết sau đó rất nhiều. Hóa chất khiến mình lả đi, thiếp dần. Nó giống như một loại axit đang cố gắng ăn mòn ruột của bạn. Một ngày 3 lần, mỗi lần truyền hóa chất từ 6h sáng hôm nay đến tận 3h sáng hôm sau, mình gần như không được ngủ và thậm chí không đủ sức để kêu”.

Vân Anh cũng gặp tình trạng táo bón nặng trong suốt quá trình điều trị. Vô cùng kinh khủng. Cô từng ngồi trong nhà vệ sinh hàng giờ đồng hồ nhưng không giải quyết được gì. Sau phải nhờ mẹ thông táo bón nhưng khi thuốc kích vào người tạo ra cơn đau thắt dữ dội khiến cô phải quỳ xuống nhà vệ sinh ôm bụng.

Đặc biệt, ở những bệnh nhân điều trị hoá chất, hầu như ai cũng bị giảm bạch cầu – tế bào miễn dịch của cơ thể. Theo lời Vân Anh, mỗi lần kích bạch cầu là đau đến tận xương tuỷ. May mắn, Vân Anh chỉ phải kích 2 lần nhưng đau buốt đến mức muốn khóc không khóc được, không ngồi được, nằm cũng không xong.

Bác sĩ thường yêu cầu trong vòng 2 ngày, nếu không tự làm tăng bạch cầu lên sẽ phải kích, để tránh đau đớn, Vân Anh cố gắng ăn, vừa ăn, vừa bịt mũi vừa khóc vì cùng lúc buồn nôn trong dạ dày, đau tuỷ trong xương, sưng lợi, đau do mọc răng số 8, đau khắp mọi chỗ... Vân anh cũng bị đau tim, đau phổi, khó thở thời gian dài. Cảnh tượng đó đã diễn ra suốt nửa năm trong sự chống chọi điên cuồng để giành giật sự sống.

“Đã có những ngày ngồi lặng lẽ bên ô cửa sổ tầng 8, cầm viên thuốc giảm đau trong tay, mồ hôi toát ra nhễ nhại sau một ngày vật lộn, em thầm cầu xin ông trời được giải thoát! Nhưng rồi lại cố gắng tiếp tục, có thể chết không khi mà mình đã cố gắng rất nhiều để lạc quan nghĩ mình là người đặc biệt nhất?”, Vân Anh chia sẻ.

Nữ sinh Ngoại thương thoát ung thư máu, tiết lộ điều đáng sợ hơn cả đau đớn

Cô nữ sinh Ngoại thương với nghị lực phi thường sẽ bắt đầu cuộc sống mới
với nhiều hoạch định mới

Khi những cơn đau tưởng chết đi sống lại hành hạ, Vân Anh may mắn gặp được 1 người bác, cũng là người đưa cô tiếp nhận tri thức đạo phật, giúp cô biết đến thiền và giúp cô luôn lạc quan kể cả trong giờ phút sinh tử.

“Bác từng nói với mình: "Nếu như con từ bỏ sự sống thì cũng được thôi nhưng thật tiếc là con sẽ từ bỏ mất một người rất thấu hiểu, chia sẻ với con, một con đường và một tương lai tươi sáng phía trước đang chờ con. Sau, mình tỉnh hẳn dậy, nhìn qua cửa sổ và tiếp tục hô thầm "Được thôi, nhất định phải chiến thắng" và mình đã sống”.

Vân Anh chiêm nghiệm, thế giới này không phải là công xưởng sản xuất điều ước nhưng lại sinh ra những con người có đủ khả năng để đấu tranh với số mệnh của cuộc đời. Hãy nhớ rằng, dù điều gì có xảy ra thì từ bỏ lúc này vẫn là quá sớm. Khi bạn không coi bệnh tật là một vật kiểm soát thì nó chắc chắn sẽ không thể kiểm soát bạn nữa, chính bạn đã thoát khỏi tử vận và kế hoạch của thiên đình rồi.

“Nỗi sợ hãi của bệnh nhân ung thư là sợ bị rơi vào quên lãng, sợ phải bước đi trên con đường đến thế giới khác một mình. Vậy bạn hãy nhớ, sẽ đến một thời điểm mà không còn người nào sống và nhớ xem ai đã từng hiện diện trên cõi đời này. Tất cả mọi thứ đều trở về con số không tròn trĩnh.

Có thể thời điểm đó sẽ đến sớm hay muộn, nhưng dù bạn có may mắn sống sót thì cũng không sống mãi được, ai rồi cũng phải chết chỉ khác nhau rằng ai đã từng sống có ý nghĩa hơn ai. Và nếu như việc bị lãng quên hay sợ hãi làm bạn lo lắng thì mình khuyên chân thành hãy quên nó đi và lạc quan đến hơi thở cuối cùng, đó mới là điều ý nghĩa.

Một lúc nào đó những nỗi đau này sẽ trở nên hữu dụng, bạn sẽ bình thản thấy mình như đang đứng ngoài quan sát nỗi đau của chính mình.

Sau tất cả, nỗi đau nào rồi cũng sẽ nguôi ngoai”, Vân Anh viết.

Nguồn: Vietnamnet.vn

Clip đang được xem nhiều nhất: Thanh niên bịt mặt đập kính ôtô, trộm đồ trong tích tắc ở Hà Nội