Tôi có nên cho người tình một đứa con?

10/01/2017 08:49

Chưa bao giờ em hỏi “khi nào anh sẽ ly dị vợ để cưới em”. Bởi với em, hạnh phúc là được lặng lẽ ở bên tôi, cùng chia sẻ những khó khăn và có chung với tôi một đứa con…

Tôi có nên cho người tình một đứa con?

Tôi yêu em thật lòng.

Tôi quen em trong cuộc họp chung của công ty. Lúc đó, em không để lại ấn tượng gì đặc biệt với tôi. Trái lại, tôi luôn nhầm em với cô bé nhân viên vào cùng đợt với em vì hai người có ngoại hình hơi giống nhau. 2 năm sau ngày em vào công ty, mối quan hệ giữa tôi và em đã thay đổi khi em chuyển về làm việc cùng phòng tôi

Thay vì một mình đi tiếp đối tác, tôi luôn gọi em đi cùng. Đang dở việc, nhận được điện thoại tôi gọi, em cũng vội vã đi ngay. Có những hôm, lấy cớ tiếp khách, tôi bắt em đi đến khuya với mình mà em không một lời ca thán. Thậm chí, tôi còn bắt em đội mưa gió, bỏ dở buổi dạy kèm cô cháu gái để đến uống bia vỉa hè cùng tôi và vài người bạn thân của tôi.

Khi em xuất hiện, bạn tôi tròn mắt ngạc nhiên còn tôi “cười đắc thắng” trong bụng. Có thể nói, tôi luôn hãnh diện vì có em bên cạnh. Bởi em vừa trẻ trung, xinh xắn lại ngoan ngoãn, hiền lành. Tuy nhiên lúc đó, em và tôi vẫn chỉ là anh em đồng nghiệp, chưa có chuyện nảy sinh tình cảm.

Một ngày kia, khi đang ngồi trà đá dưới cổng công ty, tôi vô tình bắt gặp “cái thần thái” của em. Tối đó, tôi đã mất ngủ vì hình bóng em cứ chập chờn, ẩn hiện trong tâm trí. Tôi nhận ra, mình đã yêu em lúc nào chẳng hay. Để chắc chắn em là người đáng tin, tôi thử thách em nhiều lần, song em đều vượt qua một cách xuất sắc (lúc đó chỉ có tôi yêu em)…

Tôi không sao quên được hình ảnh em đứng dưới mưa, lặng lẽ chờ tôi chỉ để giải thích hiểu lầm và xem tôi có bị làm sao không. Đó cũng là ngày tôi biết mình phải chinh phục em.

Tôi biết mình là người đàn ông tham lam, đã có vợ con lại muốn có em. Nhưng biết làm sao được, lý trí của tôi không nghe theo trái tim. Thế nên, để có được em trong vòng tay, tôi đã lên một kế hoạch hoàn hảo theo kiểu “mưa dầm thấm lâu”.

Những việc làm này của tôi xuất phát từ tình yêu, không phải sự độc chiếm ích kỷ như những gã đàn ông khác. Và em đã thuộc về tôi cả thể xác lẫn tâm hồn.

Từ ngày yêu và được em yêu, tôi thấy cuộc sống của thật hạnh phúc. Em luôn khiến tôi vui vẻ bằng sự tinh nghịch trẻ con (em 25 tuổi nhưng tính vẫn như con nít). Những cử chỉ giận dỗi, sự âu yếm vụng về của em khiến tôi ngây ngất. Đặc biệt là trong “chuyện ấy”. Lần nào cùng em, tôi cũng được “lên đỉnh” – điều này chưa bao giờ tôi có được với vợ (em không có kinh nghiệm, kỹ thuật gì nhưng lại khiến tôi đê mê).

Thế nên, mỗi khi “gần gũi” vợ, tôi lại tưởng mình đang “cùng” em. Dù yêu em, tôi vẫn luôn làm tròn trách nhiệm của một người chồng, người cha. Tôi vẫn “nộp thuế” cho vợ đều như vắt chanh tuần 4 lần cũng như đưa vợ, con đi chơi vào những ngày cuối tuần. Tôi làm điều này không phải để bù đắp cho tội lỗi của mình mà vì tôi vẫn yêu họ như trước khi yêu em. Em cũng hiểu được điều đó nên chưa bao giờ em đòi hỏi ở tôi một thứ gì. Em luôn hi sinh vì tôi.

Ba tháng sau ngày yêu nhau, em nức nở: “Em bị chậm” khiến tôi điếng người. Tôi chưa tính đến tình huống ấy. Ngày hôm sau, khi chưa đến công ty, tôi nhận được điện thoại thông báo em đã mang thai. Đi ăn cùng nhau, em nói “sẽ bỏ con”.

Lúc ấy, gương mặt em không chút biểu cảm, nhưng tôi biết em hi sinh vì tôi. Em sợ gia đình tôi tan nát, khi đó, tôi sẽ đau khổ, dằn vặt bản thân nên mới quyết định bỏ con. Em không nói ra nhưng tôi hiểu tất cả. Em tôn trọng mái ấm gia đình tôi.

Có lần thấy tôi mệt mỏi vì công việc, gia đình, em đòi chia tay vì không muốn tăng thêm gánh nặng cho tôi…

Đến nay, chúng tôi đã ở bên nhau được 3 năm. Tình yêu tôi dành cho em vẫn nguyên vẹn như ngày nào. So với vợ, tôi yêu em nhiều hơn nhưng cũng đau đớn nhiều hơn. Tôi đau khi thấy mình gặp em quá muộn, không thể cho em mặc váy cưới như em từng khao khát… Biết vậy, em bảo: “Không bao giờ em lấy anh vì để lấy được anh. Em cũng không chạnh lòng khi thấy cô dâu chụp ảnh cưới nữa rồi. Giờ em chỉ cần anh yêu em và sinh con với em vào năm tới thôi”.

Thực tâm tôi rất muốn có một đứa con với em nhưng tôi sợ. Vì hiện tại, tôi chưa thể chu cấp cho em, chăm sóc em mỗi khi ốm đau, bệnh tật… Nếu sinh con với tôi vào năm tới, em sẽ rất vất vả, khổ sở vì em cũng chưa tự lo được cho bản thân em…

Tôi không biết mình có nên thực hiện theo điều em muốn không?

Nguồn: Baophapluat.vn

Clip đang được xem nhiều nhất: Lật tẩy thủ đoạn chủ nhà trọ dùng 'hợp đồng ma' lừa tiền đặt cọc của sinh viên ở Sài Gòn