Lời sám hối từ phòng biệt giam của tử tù sát hại 'đại gia' đồng tính

16/01/2014 13:46

Ra tay tàn độc với anh Thảo để cướp tài sản, Dương lĩnh án tử hình và đang phải chờ thi hành.

Nguyễn Văn Dương (24 tuổi, trú tại xã Tân Dân, thị xã Chí Linh, Hải Dương) thú nhận không phải là người đồng tính. Sinh ra ở Hải Dương, trong một gia đình bố mẹ đều làm nông nghiệp. Lên cấp 3, Dương bắt đầu học hành sa sút, ham mê điện tử, rồi bỏ học.

Dương lang thang ra Quảng Ninh làm thuê trong một nhà hàng ở Bãi Cháy. Được một thời gian, không chịu nổi cực khổ, Dương lại bỏ việc ra Móng Cái. Trong lúc đang lang thang đi tìm việc làm ở đây, hắn gặp anh Trần Chí Thảo (36 tuổi), là ông chủ chuyên “đánh” các hàng đầu mối từ Nam ra Móng Cái đưa sang Trung Quốc. Anh Thảo cho hắn ăn, tiền và nói rằng muốn nhận vào làm việc.

Dương mới biết người đàn ông dáng to cao, da ngăm đen đầy vẻ nam tính này lại là người đồng tính. Với mục đích moi tiền của anh Thảo, Dương chấp nhận "qua lại" dù gã không phải đồng tính. Ngày 10/12/2011, anh Thảo rủ hắn ra Móng Cái chơi và quan hệ đồng tính. Quá trình ở cùng với anh Thảo, Dương biết anh Thảo có nhiều tiền, xe máy đẹp, nên nảy sinh ý định giết anh Thảo để lấy tài sản.

Ngày 12/11/2011, thấy người tình đồng tính đi từ phòng trọ ra, Dương đâm một nhát vào nách nạn nhân từ phía sau. Anh Thảo bỏ chạy và bị hắn đuổi theo đâm liên tiếp đến chết. Sát hại nạn nhân xong, Dương phủ kín xác bằng chăn, rồi lục lấy được 450.000 đồng, hai điện thoại, cùng xe máy. Dương phóng xe về Hải Dương trốn tại một căn chòi ngoài cánh đồng, nhổ trộm khoai sống để ăn.

Cuối năm 2011, khi đã thành án, Dương được đưa vào trại tạm giam ở chung với tử tù Nguyễn Văn Hải (53 tuổi, trú tại phường Gia Sàn, thành phố Thái Nguyên) - một kẻ buôn ma túy khét tiếng. Hơn 6 năm trong tù, biết chắc mức án tử hình đã tuyên, vậy mà Hải vẫn giật mình hàng đêm mỗi khi nghe tiếng cửa sắt lách cách mở. “Mở mắt thức dậy nhìn thấy ánh sáng, mới chắc chắn rằng mình còn sống thêm được ngày nữa”, Hải chậm rãi nói.

Hải là tên xã hội đen khét tiếng mà còn sợ mức án tử hình đến thế, nên với một kẻ non nớt như Dương, nỗi sợ được nhân lên gấp nhiều lần. Dương tâm sự, mỗi lúc đêm xuống hắn mất ngủ triền miên khi nghĩ lại ngày gây trọng tội với anh Thảo. Dương bị ám ảnh lúc anh Thảo kêu cứu, van xin hắn đừng giết. “Em sợ lắm”, tử tù Dương cúi gằm mặt lí nhí, làn da trắng xanh như nhợt nhạt hơn, đôi mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt không ngăn được sau bao tháng ngày biệt giam không có người trò chuyện cứ tuôn ra...

“Mỗi lần nghĩ lại hành động tàn ác của mình, em rất hối hận, không hiểu sao lúc ấy mình lại ra tay lạnh lùng như thế. Mẹ em khóc nhiều lắm. Nghĩ đến ngày không còn trên thế gian này, em chỉ xin tạ tội với gia đình anh Thảo và với mẹ của em. Xin bà hãy tha thứ cho đứa con bất hiếu”, Dương bật khóc.

Ngày nào cũng vậy, Hải, Dương cùng thức dậy lúc 6h. Mọi công việc vệ sinh cá nhân diễn ra nhanh chóng trên chiếc giường xi măng. Tới khoảng 7h, có người phục vụ (một phạm nhân khác có án nhẹ hơn) thu dọn phòng và lấy phiếu ăn. Sau bữa ăn, hầu hết thời gian còn lại là nằm, ngồi, nhớ, nghĩ và sợ hãi...

Trung tá Nguyễn Văn Sắc kể, như các tội nhân mang án tử khác, Hải và Dương thường ngủ vào ban ngày. Buổi tối nếu mệt thì ngủ tiếp ngay sau bữa cơm chiều. Còn từ sau 22h thì tất cả các tội nhân đều thức…

Nguồn: Giaothongvantai.com.vn

Clip đang được xem nhiều nhất: Công an TP.HCM bắt khẩn cấp nhóm cướp giật giỏ xách chứa giấy báo tử