Thương chồng nhưng lạc lối khi không quên được học trò của anh

26/04/2017 08:33

Cảm thấy mình có tội với chồng, tôi đã tìm cách lẩn tránh Nam, nhưng càng làm vậy, tôi càng nghĩ đến anh nhiều hơn. Tôi thương chồng và luôn thấy mình có tội.

Huy vừa là chồng tôi đồng thời là ân nhân của tôi. Năm tôi 20 tuổi, một tai nạn bất ngờ khiến tôi phải vào bệnh viện cấp cứu. Và bác sỹ Huy là người đã tận tình chữa cho tôi mau khỏi.

'. Thương chồng nhưng lạc lối khi không quên được học trò của anh .'

Tôi thương chồng và luôn thấy mình có lỗi (Ảnh minh họa)

Tôi biết ơn Huy. Tôi và mẹ đã tìm đến nhà Huy để thăm anh, bày tỏ lòng biết ơn. Chúng tôi ngạc nhiên thấy một bác sĩ giỏi như Huy lại có cuộc sống rất sơ sài với căn hộ cấp 4 chừng 15m2. Chỉ có anh và người mẹ đã già yếu, goá chồng từ năm anh còn rất nhỏ. Đã ngoài 30 tuổi nhưng Huy chưa lấy vợ. Ra về, mẹ tôi cứ ngậm ngùi và có ý thương hoàn cảnh Huy. Nhìn vào mắt mẹ, tôi đọc được ý định nảy sinh trong bà…

Đến ngày Thày thuốc Việt Nam, tôi mua hoa đến tặng Huy. Thế rồi chúng tôi dần trở nên thân thiết. Hai người mẹ đã nhanh chóng thúc đẩy mối quan hệ của chúng tôi phát triển tốt đẹp. Hơn một năm sau, đám cưới diễn ra, giản dị, vui vẻ. Bản thân tôi cũng cảm thấy có phần ngỡ ngàng vì mọi việc diễn ra nhanh khi tôi chưa kịp tận hưởng tình yêu thì đã làm vợ, rồi sinh con. Huy  thể hiện một người chồng tốt, rất có trách nhiệm.

Từ khi trở thành tiến sĩ, chồng tôi có thêm nhiều học trò. Mẹ anh nay nằm liệt một chỗ sau cơn tai biến mạch máu não. Tôi thấy mệt mỏi và quá tải với nhịp điệu cuộc sống cứ triền miên hết ngày này sang ngày khác. Mới 27 tuổi mà ai cũng đoán lầm là ngoài 30. Rất nhiều lúc soi gương tôi thấy tiều tuỵ phờ phạc, cảm giác chán chường dần len lỏi, trùm lên dư vị hạnh phúc lúc mới cưới. Nhưng tôi không bao giờ bộc lộ điều này với Huy vì sợ anh buồn. Càng chịu đựng, tôi lại càng cảm thấy cô đơn.

Do có uy tín nên Huy được rất nhiều sinh viên tìm đến. Trong số đó có Nam đến nhờ anh hướng dẫn làm luận án tốt nghiệp. Sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự  mới vào học nên ở tuổi 28, Nam mới chuẩn bị tốt nghiệp. Anh bằng tuổi tôi. Đó là một con người chững chạc, già dặn hơn tuổi, biết ứng xử. Có lẽ vì kính trọng, đang nhờ cậy thầy Huy mà anh sẵn sàng, tận tuỵ giúp đỡ vợ thầy- là tôi- không nề hà bất cứ việc gì. Một lần tôi bị ốm, phải đi khám bệnh. Lúc trở về nhà bắt gặp anh đang giặt chậu quần áo. Anh tỏ ra rất tự nhiên làm việc này trong khi tôi rất ngượng. Nam cũng săn sóc mẹ chồng tôi như mẹ anh vậy. Tôi thực sự cảm kích và nể phục chàng trai này

Rồi sau đó, cứ từ từ, dần dần, tôi luôn nghĩ đến Nam. Một cảm giác ngọt ngào xâm chiếm tôi mỗi khi có Nam ở bên cạnh. Thú thực là cảm giác này tôi chưa bao giờ có với Huy. Cảm thấy mình có tội với chồng, tôi đã tìm cách lẩn tránh Nam, nhưng càng làm vậy, tôi càng nghĩ đến anh nhiều hơn. Tôi thương chồng và luôn thấy mình có tội. Nhưng Nam đâu có gì đáng trách. Anh không hề lôi kéo tôi mà là tự tôi nảy sinh tình cảm. Tôi cần hành xử thế nào để vượt qua những ngày tháng này, trở lại cuộc sống bình ổn như trước?

 
Giadinhvietnam.com

Clip đang được xem nhiều nhất: Thêm clip bạo hành trẻ em gây phẫn nộ: Cha đẻ đánh đập dã man, tung chân đạp con gái nhỏ bay xa 2 mét!